giao dịch không dứt tổng tài đại nhân

Vay tiêu dùng không tài sản đảm bảo; Dịch vụ máy giao dịch tự động; Ngân hàng số - 23/09/2022 Bảo hiểm nhân thọ 1. Số bệnh nhân khỏi bệnh: - Bệnh nhân được công bố khỏi bệnh trong ngày: 289 ca - Tổng số ca được điều trị khỏi: 10.598.733 ca. 2. Số bệnh nhân đang thở ô xy là 53 ca, trong đó: - Thở ô xy qua mặt nạ: 43 ca - Thở ô xy dòng cao HFNC: 0 ca - Thở máy không xâm lấn: 0 ca Đồng nhân; Đăng nhập / Đăng ký giao dỊch khÔng dỨt : tỔng tÀi ĐẠi nhÂn ĐỪng quÁ hƯ hỎng; giao dỊch khÔng dỨt : tỔng tÀi Đăng ký tài khoản thực 1/2. Dự kiến thời gian hoàn thành đăng ký là 2 phút. Hãy hoàn thành biểu mẫu này chỉ bằng các ký tự tiếng Anh. Vui lòng hoàn thành mẫu dưới đây bằng cách sử dụng tên và họ của bạn thể hiện ở trong giấy tờ nhận dạng của bạn. Hãy đảm bảo Dễ dàng tra cứu và quản lý tài khoản cá nhân cùng Ngân hàng trực tuyến BIDV BIDV Home; Công nghệ mới; Dịch vụ máy giao dịch tự 2. Giao dịch dân sự của người mất năng lực hành vi dân sự phải do người đại diện theo pháp luật xác lập, thực hiện." Khái niệm “mất” thông thường được hiểu là đang tồn tại, đang có một hiện tượng, một sự vật nhưng sau đó không còn hiện tượng, sự vật App Vay Tiền. “Anh……” Thanh âm của Chân Niệm Niệm gần như phát run, cô ta không nhịn được nâng cao âm điệu, “Tịch Khuynh Viễn, anh ích kỷ! Có phải là anh lo lắng sau khi tôi và anh ly hôn Triển Mộ Nham sẽ ở chung một chỗ với tôi. Đến lúc đó, Tịch Lương Yên sẽ hoàn toàn không cơ cơ hội!”Lý do này khiến cho Lương Yên kinh ngạc không thôi…Thế nhưng Tịch Khuynh Viễn cũng không có phản bác, “Tôi thừa nhận, đây là nguyên nhân quan trọng nhất.”“Vì muốn Lương Yên hạnh phúc, anh phải hy sinh tôi sao?” Chân Niệm Niệm không cam lòng, âm thanh đã có chút nghẹn lúc lâu sau cũng không thấy Tịch Khuynh Viễn cũng không lên lâu thật lâu, mới nghe anh ta ủ dột mở miệng “Xin lỗi, đây là điều duy nhất tôi có thể giúp Lương Yên…..”Anh ta vốn định ngăn cản Lương yên và Triển Mộ Nham ở chung một chỗ, nhưng anh ta làm gì dám nhẫn tâm nhìn bộ dạng đau thấu tim gan của Lương Yên?“Tôi sẽ cố gắng đôi tốt với em, giống như những cặp vợ chồng bình thường khác....” anh tiếp tục mở miệng, thanh âm mang theo sự bảo Niệm Niệm che lỗ tai, lắc đầu liên tục, “Không! Tôi không cần những thứ này! Tôi muốn ly hôn! Tịch Khuynh Viễn, anh không thể ích kỷ như vậy! Anh nhất định sẽ gặp báo ứng!”“Xin lỗi.” Tịch Khuynh Viễn nhẹ nhàng nói. Nếu thật sự có báo ứng, vì Lương Yên anh cũng tình nguyện chịu đựng báo Khuynh Viễn kéo cửa ra, đĩ ra mắt Lương Yên ngập nước, chợt trốn vào trong góc. Đợi đến khi Tịch Khuynh Viễn đi xuống lầu, cô mới đi ra Yên khe khẽ đẩy cửa ra, chỉ thấy Chân Niệm Niệm đã ngã xuống giường khóc nức nhẹ nhàng đến gần, muốn nói cái gì đó nhưng lại không biết nên nói như thế nào. Cuối cùng chỉ nhẹ nhàng gọi Chân Niệm Niệm một tiếng “Chị dâu.”“Đủ rồi, Tịch Lương Yên, cô đừng kêu tôi là chị dâu nữa.” Chân Niệm Niệm nghe được âm thanh của Lương Yên lập tức ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú giờ đã vương đầy nước mắt, nhìn mà khiến người ta đau ta uất ức nhìn Lương Yên, tố cáo “Tịch Lương Yên, cô thật tốt. Có một người anh trai tốt yêu thương cô như vậy!”Cô ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “anh trai” thật nặng. Nhưng Lương Yên lại không có suy nghĩ nhiều, chỉ nghe cô ta tiếp tục nói “Cô cũng giống anh trai cô sao, cũng cho là chỉ cần tôi không ly hôn, không cùng Mộ Nham ở chung một chỗ thì cô sẽ có cơ hội sao?”Lương Yên nhẹ nhàng lắc đầu. Cô chưa từng có suy nghĩ như Niệm Niệm si ngốc cười, “Lương Yên, đời này cô và Mộ Nham là chuyện không tưởng. Cho dù tôi không có ly hôn, Mộ Nham cũng sẽ không ghét bỏ tôi. Tối hôm qua, chúng tôi ở cùng nhau cả đêm. Anh ấy rất thương tôi, rất thích tôi, vượt xa tưởng tượng của các người.”Lương Yên nắm chặt hai tay đang rũ xuống bên người, thân thể nghe run.……………………………………………………………..Đúng vậy, cô nên sớm nghĩ tới mới phải, đêm qua bọn họ thực sụ ở cùng nhau. Nhưng nghe được chính miệng Niệm Niệm nói ra cô vẫn cảm thấy có chút khó hôm qua, tại sao anh đột nhiện hôn cô, tại sao sẽ phát triển đến một bước kia?Nếu như không có cú điện thoại kia của Niệm Niệm, có phải bọn họ sẽ tiếp tục nữa hay không?Hoặc là nói, nụ hôn dịu dàng và đoạn triền miên dày đắc kia chỉ là lúc cả hai ý loạn tình mê mà thôi—— chỉ là vấn đề về sinh lý, không liên quan gì đến tình Yên cũng không muốn nghĩ tiếp nữa, cô có chút thẫn thờ đi ra khỏi phòng của Niệm Niệm. Đóng cửa rồi cô vẫn còn nghe thấy tiếng khóc không cam lòng của Chân Niệm Niệm.……………………………Đường phân cách…………………………………Lương yên đến công ty, lại thêm một lần bị khi quẹt thẻ nhân viên xong, cô lập tức bắt đầu làm vội dự án. Dự án lần này chỉ cho phép thành công không cho phép thất bại. Lúc này, cô không thể tiếp tục đợi nữa.“Lương Yên, tổng giám đốc bảo cậu pha cà phê rồi mang vào.” Tiểu Chùy nhận điện thoại rồi phất phất tay với Lương sắc Lương Yên phức tạp nhìn cửa phòng làm việc của tổng giám đốc đang đóng chặt. Rèm cũng kéo xuống, làm cô không thấy được bóng dáng của mấp máy môi, lắc lắc tập tài liệu trong tay với Tiểu Chùy, “Tớ muốn xuống bộ phận kế toán ở dưới lầu một chuyến. Cậu giúp tớ mang vào nhé. Làm phiền rồi!”“Vậy cũng tốt.” Tiểu Chùy gật đầu, hỏi Lương Yên, “Có muốn đổi thành sữa tươi theo quy tắc của cậu không?”Lương Yên chần chờ, lắc đầu, “Không cần. Lấy cà phê đi.”Về sau, sẽ có người chuẩn bị sữa tươi thay anh. Thế nhưng không phải là cô….………..Triển Mộ Nham đang xem thị trường chứng khoán, sau khi thư ký đi vào anh lập tức ngẩng đầu nhìn thấy là Tiểu Chùy, Triển Mộ Nham híp híp mắt, “Tại sao lại là cô?”“Trong tay Tịch thư ký còn có chút việc, cho nên nhờ tôi đi vào hộ.”“A.” Triển Mộ Nham ngắm nhìn cái chén kia, mùi thơm nồng của cà phê tỏa ra, thế nhưng trong lòng anh tự dưng dâng lên mất như đã thành thói quen, có người tự ý đổi cà phê của anh thành sữa dù anh đã bày tỏ kháng nghị vô số lần!“Tổng giám đốc, ngài không thích cà phê sao? Có muốn đổi thành sữa tươi hay không?” "A......." Va chạm nóng rực khiến hai người lần lượt kêu lên thành mắt của anh càng thêm mê hoặc, giống như bị che phủ bởi tầng sương mờ, làm Lương Yên miệng đắng lưỡi không biết tại sao mọi chuyện lại phát triển đến bước này, nhưng cho dù bây giờ có tỉnh lại, cô cũng hoàn toàn không có bất kỳ năng lực kháng cự nào. Chỉ có thể giống như con rối mặc anh định mắt phủ sương mờ ngập tràn dục vọng bất lực nhìn môi phấn nộn hồng hào kia, khi anh cắn hút càng thêm sưng đỏ, bị cô nhẹ nhàng cắn, bộ dạng giống như có uất ức mà không nói ra được, giống như đang lên án anh bắt nạt cô. Nhưng lại tràn đầy dụ dỗ, rõ ràng chính là đang mê hoặc anh tiếp tục hôn cô, tiếp tục giở trò xấu với cô...."Đừng nhìn tôi như vậy, tôi sợ tôi sẽ điên mất....." Anh thở dốc liên tục, âm thanh cũng mang theo hương vị tình dục kinh người. Bàn tay phủ một tầng mồ hôi nắm lấy hai khối to lớn trước ngực cô. Thưởng thứctrong tay, nhào nặn vuốt ve rồi lại nặng nề đè trời mới biết, khi đứng trước mặt cô, anh bốc đồng giống như một cậu bé chưa từng được nếm mùi tình dục, nhiệt liệt, khao khát đến không dừng thơm này có chút quen thuộc không diễn tả được, anh cẩn thậm suy nghĩ, nhưng làm thế nào cũng không nắm bắt được lần này tới lần khác, nó lại ở trong hư ảo kéo chặt lấy tim anh, làm anh mơ hồ đau Yên dần dần ý loạn tình mê, hai chân cân xứng quấn lấy cái eo tráng kiện của anh, nghe được tiếng ngâm "hừ" càng thêm nặng nề của anh, lông mi như cách bướm của cô run rẩy lợi tay gần như cắm sâu vào trong da thịt màn năm năm trước kia, vẫn còn dừng lại ở trong trí nhớ của cô, phảng phất như mới hôm qua. Khi đó anh tuyệt nhiên không chút ôn nhu, càng nhiều hơn là sự thô bạo và gấp gáp, thế nhưng cô không oán hận anh dù chỉ một bây giờ.....Anh vẫn tràn đây năng lượng giống như trong quá khứ, lại ôn nhu hơn rất tới bây giờ Lương Yên chưa từng nghĩ đến, có một ngày có thể cùng anh phát triển đến bước anh, làm việc cùng anh như bây giờ đối với cô tựa như phép màu được trời cao ban tặng, khiến cô vui mừng, nhưng cũng cẩn thận từng li từng tíMỗ khi nghĩ về quá khứ, nghĩ đến bọn họ vĩnh viễn sẽ không có tương lai, trái tim Lương Yên lại đau ôm lấy đầu Triển Mộ Nham, không do dự đưa môi lên, phối hợp nồng nhiệt. Triển Mộ Nham sửng sốt không nghĩ tới cô sẽ có phản ứng nhiệt liệt như vậy, cả người cứng đờ, một giây kết tiếp lại nặng nề "hừ" một tiếng,bắt đầu động tay cởi áo sơmi trên muốn cô!Chưa bao giờ có cảm giác muốn một cô gái mãnh liệt như vậy!Anh không muốn đi suy nghĩ kỹ xem lý do tại sao loại cảm giác này lại đến từ cô, anh chỉ biết rằng hơi thở của cô, hương thơm trên cơ thể cô, cả cơ thể này của cô, thậm chí mỗi một tấc trên da thịt cô cũng có thể dễ dàng khơi dậy ham muốn của anh, mong ước khiến cho anh không cách nào kháng độ trong không khí từ từ tăng người chìm đắm trong nụ hôn này, dần dần mất đi lý trí. Áo sơ mi của người đàn ông bị ném trên mặt bàn một cách tuỳ tiện, áo của Lương Yên cũng đã bị vén lên cao lộ ra hai khối kiều diễm đầy đặn trắng trẻo. Khoá xéc trên váy đã bị kéo cả, chỉ chờ anh vận sức phát động....Nhưng, đúng vào lúc này…..Một loạt tiếng chuông vang lên không đúng lúc, Lương Yên đột nhiên tỉnh táo lại. Điện thoại di động của anh ở ngay bên cạnh tay cô, chỉ chạm tay là tới. Nhưng anh giống như không mghe thấy, cắn hút xương quai xanh của cô. Lương Yên ngâm nga "hừ" một tiếng, tay nhỏ cuộn cong lại khoát lên đầu vai anh, "Mộ Nham.... điện thoại của anh.....""Để nó kêu...." Trong giọng nói của anh có chút không kiên nhẫn. Loại thời điểm này mà nghe điện thoại, thực sự là nhục tay của Lương Yên luồn vào trong tóc anh. Nụ hôn của anh dần dần đi xuống, cả dầu đều chôn trước ngực cô."A......." Cô run rẩy lợi hại, ôm chặt đầu chuông reo không ngừng rồi dừng, lại điên cuồng vang lên nhăn lông mày lại, không kiên nhẫn muốn bỏ điện thoại qua một bên. Lương Yên lại thay anh giữ lại, "Có thể có chuyện rất quan trọng....."Cô tức giận thở hổn hển nhắc cũng không phải cố ý nhìn màn hình di động của anh, nhưng chỉ tuỳ ý lướt mắt qua, lại làm cô ngay lập tức tỉnh lại từ trong dục vọng. “Lương Yên, cậu đã tới chưa? Tớ ở phòng số 1129 đó. Nhanh lên một chút! Đang chờ cậu tới làm party độc thân cuối cùng này!” Lê Man Thanh lại gọi điện thoại tới thúc giục.“Biết rồi biết rồi, lập tức tới ngay, chờ tớ.” Lương Yên rón ra rón rén chạy từ trong nhà ra, lên xe taxi. Mặc dù cô cũng không phải là người mê chơi quá nhiều, nhưng dù sao tối nay là đêm độc thân cuối cùng, cô không có lý gì mà khiến cho đêm này trở nên bình mai cô sẽ phải gả cho con trai lớn của Triển gia. Đối với chuyện này, cả Tịch gia đều phấn khởi, ngoại trừ Lương Yên, thân là cô rể là Triển Mộ Khoa, người nối nghiệp của tập đoàn Triển thị, bất kể là nhân phẩm, tướng mạo, hay là gia đình và bản thân anh ta mà nói, đều là người đàn ông tốt đi ngàn dặm mới tìm được. Không biết có bao nhiêu người phụ nữ ước ao ghen tị vì Lương Yên có thể gả cho một người đàn ông tốt như thân của cô, Lê Man Thanh chính là người hâm mộ cô kinh khủng nhất. Nhưng Lương Yên cũng không vì thế mà mừng rỡ.......Bên kia, trong khách sạn, Lê Man Thanh cúp điện thoại, lướt mắt nhìn người đàn ông to con trong phòng.“Ừ, hai vạn đồng, anh làm đứa con gái lát nữa sẽ tới cho tôi. Tốt nhất là làm kịch liệt một chút! Để lại chút bằng chứng ở trên người, thuận tiện cho tôi bắt gian hơn.” Lê Man Thanh quăng hai bó tiền vào trên thân người đàn đàn ông kia đếm tiền, cười, “Tiểu thư, thủ đoạn thật độc ác. Chậc chậc, quả nhiên thứ độc ác nhất chính là lòng dạ đàn bà.”“Anh chỉ cần để ý chuyện thu tiền làm việc, sao lại để ý nhiều chuyện như vậy!” Lê Man Thanh hừ một tiếng, cầm túi xách lên đóng sầm cửa phòng rồi đi ra ngoài, chỉ chờ người phụ nữ tự cho là hạnh phúc kia tự chui đầu vào lưới!Từ nhỏ đến lớn, Tịch Lương Yên đều là món châu báu mà mọi người nâng niu trong lòng bàn tay, mà rõ ràng Lê Man Thanh cũng ưu tú hơn cô về bất cứ cái gì, nhưng ngay cả một gia đình đầm ấm đầy đủ cũng không ta ghen tị với sự may mắn của Lương Yên, bây giờ lại càng ghen tị hơn vì cô mới vừa tốt nghiệp, thế nhưng đã có một ông chồng ưu tú chờ cưới cô rồi. Chuyện này quả thật là không thể tha thứ được!Cho nên, cô ta căn bản không muốn nhìn thấy buổi hôn lễ này thành công!......Trong hành lang dài của khách sạn năm sao.“Này, tôi đã nói là cậu đừng uống nhiều như vậy mà!” Kiều Tề Thiêm ôm lấy Triển Mộ Nham đã uống đến say khướt, đá một cước làm văng cánh cửa phòng chú ý đến con số 6’ trên cửa, khi anh ta dùng lực, số 6’ đã xoay vòng, biến thành số 9’.Vào gian phòng, Kiều Tề Thiêm mở đèn, tức giận vứt Triển Mộ Nham lên giường, vừa rút cà vạt trên cổ ra, vừa lẩm bẩm “Ngày mai cậu làm phù rể, mà còn uống tới như vậy, có lầm hay không! Không phải Chân Niệm Niệm đã đi rồi à? Cậu nói xem cậu đến mức nào rồi?”Ba chữ “Chân Niệm Niệm” khiến Triển Mộ Nham cau lại đôi mày xinh đẹp, rút cái gối dưới đầu ra rồi ném về phía Kiều Tề Thiêm, “Cậu câm miệng cho tôi!”“Hừ, cậu không cho tôi nói thì tôi càng phải nói.” Kiều Tề Thiêm vững vàng đón nhận lấy cái gối đầu, lại ném ngược trở về, “Cậu nhìn thử cái bộ dạng không có tiền đồ này của cậu đi! Cậu là nhị thiếu gia của Triển gia đó, núi vàng núi bạc từng ngọn, muốn kiểu phụ nữ nào mà chẳng có, thế mà thua bởi Chân......”Người này lại lải nhải y chang phụ nữ!Triển Mộ Nham bị lẩm bẩm đến phiền, khó chịu nhảy dựng từ trên giường, tóm lấy Kiều Tề Thiêm rồi đẩy anh ta ra ngoài cửa, “Cút cút cút! Đừng có làm ồn tôi!”“Này......” Kiều Tề Thiêm còn muốn lên tiếng, nhưng cửa cũng đã bị đóng sầm lại một cách hung hăng, chỉ để lại cánh cửa gỗ lạnh như băng. Anh ta chán nản xoa xoa mũi, “Hừ, không biết lòng người tốt!” Chân Niệm Niệm chần chờ, tiến đền gần Triển Mộ Nham nhẹ nhàng nói " Mộ Nham, thật ra thì.... tối hôm qua em đã nói chuyện ly hôn với Tịch Khuynh Viễn, anh ấy cũng đã đồng ý."Triển Mộ Nham đang nhấn thang máy, nghe được Chân Niệm Niệm nói nhue vậy thì quay sang nhìn Niệm Niệm biết anh không hiểu ý của mình, lập tức lấy dũng khí nói thẳng, "Tối nay em có thể không về nhà."Dứt lời, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng....Triển Mộ Nham nhấp nhẹ môi mỏng, trên mặt không có chút nào thay đổi, chỉ nói "Vân nên đưa em trở về thì hơn, buổi tối anh còn một số việc."Ý là tối nay nhất định không ngủ nên tối nay anh phải lôi Kiều Tề Khiêm ra ngoài uống rượi giải sầu mới được."Là như vậy sao?" Chân Niệm Niệm rất mất mác rũ vai xuống, nhìn bộ dạng anh từ đầu tới cuối đâu có coi trọng bánh cô làm, trong lòng cô mơ hồ hiểu được...Có thứ gì đó giữa hai người bọn họ đã thay bởi vì Lương Yên sao?Nhất định là như vậy!………Đường phân cách………Toàn thân Lương Yên đau nhức đi vào người lớn trong nhà đều đã đi ngủ, chỉ còn Tịch Khuynh Viễn vẫn còn ở trong đại cô trở về lập tức vội vàng đứng lên. Sắc mặt cô tái nhợt khiến lông mày anh ta nhăn lại, "Yên Nhi, sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?"Anh, tại sao anh còn chưa ngủ?" Lương Yên nhìn Tịch khuynh Viễn, thấy bộ dáng lo lắng trùng trùng của anh thì khoát khoát tay, ngồi xuống tựa vào ghế salon, "Không sao ạ, do gần đây công việc bận rộn quá mà thôi.""Không biết là vội vàng cái gì nữa! Trễ như vậy mới về." Tịch Khuynh Viễn rót cho Lương Yên một cốc nước, "Uống nói đi, nhìn sắc mặt em kìa, quỷ cũng bị doạ sợ chạy mất."Lương Yên tựa đầu vào vai Tịch Khuynh Viễn, cảm nhận hơi thở khiến cô yên tâm, nhìn anh thổi nguội nước cho cô, càng làm chóp mũo cô ê ẩm. Nước mắt không nhịn được trào ra ngoài hốc hít hít mũi, buộc mình không được khóc. Vào trước lúc Tịch Khuynh Viễn nghe ra manh mối khác, trầm thấp nói "Anh, anh thật sự ly hôn với chị dâu hả?"Tịch Khuynh Viễn không trả lời, chỉ quay khuôn mặt nhỏ nhắn của cô qua, "Em đã gặp cô ta?"Lương Yên cũng không tránh, gật gật đầu, chần chờ một lúc cuối cùng vẫn quyết định nói thật, "Cô ấy đi tìm Triển Mộ Nham. Em sợ anh đau lòng, nên mới không dám nói với anh..."Đau lòng sao? Chỉ khi em gái của anh bị thương, anh mới thật sự đau lòng...."Đứa ngốc." Tịch Khuynh Viễn ngắt ngắt mũi Lương Yên, thở dài một hơi mới sâu kín hỏi "Cũng bởi vì bọn họ ở cùng một chỗ, nên em mới có bộ dạng bị đả kích như này hả?Lương Yên đẩy đẩy mặt của Tịch Khuynh Viễn ra xa, một lúc lâu sau mới rầu rĩ nói, "Anh có biết không? Em thích anh ấy hoen mười năm. Năm đó, lúc em đáp ứng ba gả vào Triển Gia, em cho là mình được gả cho anh ấy..."Đây là lần đầu tiền Lương Yên nói những lời trong lòng mình ra. Chầm Chầm, nhẹ nhàng lại lộ ra chút thê lương trong đêm yên tĩnh, khiến lòng Tịch Khuynh Viễn cũng thắt ta ôm Lương Yên vào lòng, "Đứa bé ngốc, năm đó em nên nói với anh.""Em cũng không muốn hại chết Mộ Khoa. Nếu em mà biết anh ấy có thể hận em như vậy, em nhất định sẽ không làm chuyện đó...."Cô vừa hối tiếc vừa áy náy, nước mắt lăn dài từ hốc mắt vào trên da thịt Tịch Khuynh Viễn làm anh ta run lên, ôm chặt thân thể gầy yếu của Lương Yên, đau lòng vuốt vuốt tóc cô, "Đứa bé ngốc, đừng khóc. Em là một cô gái tốt, em đáng để người khác yêu thương."Cũng đáng giá để anh yêu.....………....Tâm trạng ổn định, lúc Lương Yên lên lầu hai đứa trẻ cũng đã ngủ thiếp yên tĩnh đứng ở cửa, nhìn hai đứa trẻ đáng thương thật bảo bối, nếu như mẹ nói cho các con biết, về sau cha của các con sẽ ở chung một chỗ với mợ các con, các con có trách mẹ không đủ cố gắng không, có trách mẹ không cố gắng tranh thủ phần tình thương của cha cho các con không?Không phải là mẹ không đủ cố gắng.....Mà là, loại chuyện như tình yêu này, cho tới bây giờ đều không thể miễn cưỡng......Tắm rửa qua, Lương Yên không về phòng mình ngủ mà rón rén vào phòng hai đứa nhỏ, leo lên giường lớn của lén lén nằm vào giữa hai đứa trẻ, hai tay mở ra, mỗi tay ôm một có tính cảnh giác rất cao, bị Lương Yên quấy một hồi thì vô tri vô giác tỉnh. Thằng bé nheo nheo đôi mắt to xinh đẹp lại, nói nhỏ “Yên Yên?”“Ừ. Làm ồn đến con sao?” Âm thanh của Lương Yên nhẹ như sợi trẻ lắc đầu, yên tâm lầm bầm một câu rồi cọ cọ đầu nhỏ tròn vo vào trong ngực cô. Tối hôm đó. Chiếc cà vạt thắt chặt đôi tay vào đầu giường. Trong mắt anh xem cô là một người phụ nữ khác, xâm chiếm triền miên không đủ thoả mãn. Tiếng khóc của cô nấc lên. Liệu anh có biết, người mà anh đang tuỳ ý đùa giỡn dưới thân chính là người sẽ trở thành chị dâu anh vào ngày hôm sau? ... Cô thật sự là cô dâu, thật sự là cô dâu của nhà giàu có, mọi người đều không ngừng hâm mộ. Ở bên ngoài cả đêm lại bị người khác tính kế, xảy ra quan hệ tình một đêm với em trai của chồng sắp cưới. Hôm sau, đứng trong giáo đường. Bạn thân lại đột nhiên xông vào trong lễ cưới xé rách áo cưới trên người cô ra. Đối mặt với một vài vết hôn xanh tím trên người "Em trai của chồng sắp cưới" thân là phù rể mang theo vẻ mặt khinh bỉ, chế nhạo cô không biết xấu hổ. Cô cười rơi nước mắt. Quay đầu, xoay người rời đi. Nếu anh biết, vết hôn trên người cô đều do một tay anh đã tạo ra, có phải cũng sẽ chửi mình không biết xấu hổ hay không? ... Vài năm sau, mang theo đứa con trở lại thành phố này một lần nữa. Không ngờ, danh tiếng Triển gia năm đó lại xuống dốc không phanh. Người đã từng là chú rể đã sớm vắng mặt khỏi đời này, kể cả anh cũng biến mất không thấy nữa. Nhưng không nghĩ tới, người mà cô cho rằng cả đời sẽ không còn gặp lại nữa vẫn sẽ gặp lại. ... Anh không ngừng làm nhục cô chỉ vì báo thù. Rồi sau đó, bỗng nhiên lại nói là yêu cô, muốn kết hôn với cô. Cô ngu ngốc tin anh, nhưng không nghĩ rằng... Trong ngày hôm ấy tuyên bố tin tức kết hôn, anh lại kéo một cô gái khác xuất hiện. Đôi mắt sắc bén lạnh lùng nhìn thoáng qua Lương Yên, lông mày anh nhíu lại, trong nháy mắt, Lương Yên rõ ràng cảm nhận được, không khí giống như giảm đi mấy cắn chặt môi.“tổng giám đốc, người quen của anh sao?” Trợ lý của Triển Mộ Nham ở phía sau nhìn Lương Yên, tiến lên một bước mắt Triển Mộ Nham lạnh hơn.“Không biết.” Câu trả lời của anh cứng rắc, dứt khoát, cả người Lương Yên run lên, giật mình, lo lắng nhìn anh.“Đuổi cô ta đi!” Trong giọng nói của anh mang theo mấy phần chán ghét.“Vâng thưa tổng giám đốc.” trợ lý lên tiếng, đi lên một bước, dừng lại trước mặt Lương Yên “Vị tiểu thư này, xin nhường đường một chút.”Lương Yên hoàn hồn, trước ngực cô ngực cô như có tảng đá đè nặng, cả người buồn cho rằng mình đã sớm không còn để ý đến anh, lại không nghĩ đến, giờ phút này, sự lạnh lùng của anh vẫn khiến cô có chút khó chịu, không, có lẽ không chỉ một chút khó chịu….Cô cố gắng nở một nụ cười nhẹ nhõm “Thật xin lỗi, tôi chỉ muốn biết những chuyện xảy ra trong năm năm qua.”Bỗng nhiên, Triển Mộ Nham tháo lấy kính râm xuống, đôi mắt sắc bén như dao, nhìn về phía Lương Yên “Cô tốt nhất đừng chọc đến tôi! Lập tức cút ngay khỏi tầm mắt tôi!” Anh sợ anh không kiềm chế được mà bóp chết mắt đó khiến Lương Yên giật mình, lời nói như nghẹn lại tại yết lý a Tín chưa từng thấy sắc mặt tổng giám đốc kém như bây giờ, cả người không rét mà run, trong lòng cảm thấy hiếu kỳ về người phụ này, người phụ nữ này và tổng giám đốc đến cùng là có chuyện gì, chẳng lẽ là tình nhân cũ, anh ta đã từng nghe nói, trong lòng tổng giám đốc cất giấu một người phụ nữ không thể đụng vào, hiện nay, anh ta càng khẳng định điều đó.“A Tín, người đã đến chưa?” Hiển nhiên Triển Mộ Nham không có ý định lại nói chuyện với Lương Yên, không kiên nhẫn nhìn đồng thấy ánh mắt chán ghét của anh, Lương Yên hiểu, anh thật sự chán ghét, rất chán ghét cô!Trong lòng cô cảm thấy chua mà có sao đâu? Hiện tại cô muốn đến xin lỗi là vì muốn để cho lòng mình thanh thản, đối với Mộ Nham, cho tới bây giờ cô chưa từng có bất kỳ ảo tưởng gì, không phải sao? Cô quay người lại, chuẩn bị rời đi, lại nghe thấy giọng nói của a Tín….“Đến rồi, này, ở chỗ này!”Tiểu Mục kích động chạy đến “Ngài nhất định là tổng giám đốc Murphy, xin chào, tôi là tiểu Mục của phòng PR, Lương Yên, có phải cô quen biết với tổng giám đốc không?”Thật lâu, Lương Yên mới quay người lại, kinh ngạc đến mức không khép miệng được, tổng giám đốc thần bí Murphy? Trước đó cô chưa từng đặt hai người này cũng một chỗ.“này, đừng chỉ mê nhìn soái ca, cô nói gì đi!” bầu không khí trở nên cứng ngắt, nhất thời tiểu Mục cũng không biết làm sao? Nhất là gương mặt kia của đại Boss, càng khiến cho anh ta hoảng sợ, tiểu Mục chỉ có thể cầu xin sự giúp đỡ của Lương mắt sắc bén lạnh lùng nhìn thoáng qua Lương Yên, lông mày anh nhíu lại, trong nháy mắt, Lương Yên rõ ràng cảm nhận được, không khí giống như giảm đi mấy cắn chặt môi.“tổng giám đốc, người quen của anh sao?” Trợ lý của Triển Mộ Nham ở phía sau nhìn Lương Yên, tiến lên một bước mắt Triển Mộ Nham lạnh hơn.“Không biết.” Câu trả lời của anh cứng rắc, dứt khoát, cả người Lương Yên run lên, giật mình, lo lắng nhìn anh.“Đuổi cô ta đi!” Trong giọng nói của anh mang theo mấy phần chán ghét.“Vâng thưa tổng giám đốc.” trợ lý lên tiếng, đi lên một bước, dừng lại trước mặt Lương Yên “Vị tiểu thư này, xin nhường đường một chút.”Lương Yên hoàn hồn, trước ngực cô ngực cô như có tảng đá đè nặng, cả người buồn cho rằng mình đã sớm không còn để ý đến anh, lại không nghĩ đến, giờ phút này, sự lạnh lùng của anh vẫn khiến cô có chút khó chịu, không, có lẽ không chỉ một chút khó chịu….Cô cố gắng nở một nụ cười nhẹ nhõm “Thật xin lỗi, tôi chỉ muốn biết những chuyện xảy ra trong năm năm qua.”Bỗng nhiên, Triển Mộ Nham tháo lấy kính râm xuống, đôi mắt sắc bén như dao, nhìn về phía Lương Yên “Cô tốt nhất đừng chọc đến tôi! Lập tức cút ngay khỏi tầm mắt tôi!” Anh sợ anh không kiềm chế được mà bóp chết mắt đó khiến Lương Yên giật mình, lời nói như nghẹn lại tại yết lý a Tín chưa từng thấy sắc mặt tổng giám đốc kém như bây giờ, cả người không rét mà run, trong lòng cảm thấy hiếu kỳ về người phụ này, người phụ nữ này và tổng giám đốc đến cùng là có chuyện gì, chẳng lẽ là tình nhân cũ, anh ta đã từng nghe nói, trong lòng tổng giám đốc cất giấu một người phụ nữ không thể đụng vào, hiện nay, anh ta càng khẳng định điều đó. “A Tín, người đã đến chưa?” Hiển nhiên Triển Mộ Nham không có ý định lại nói chuyện với Lương Yên, không kiên nhẫn nhìn đồng thấy ánh mắt chán ghét của anh, Lương Yên hiểu, anh thật sự chán ghét, rất chán ghét cô!Trong lòng cô cảm thấy chua mà có sao đâu? Hiện tại cô muốn đến xin lỗi là vì muốn để cho lòng mình thanh thản, đối với Mộ Nham, cho tới bây giờ cô chưa từng có bất kỳ ảo tưởng gì, không phải sao?Cô quay người lại, chuẩn bị rời đi, lại nghe thấy giọng nói của a Tín….“Đến rồi, này, ở chỗ này!”Tiểu Mục kích động chạy đến “Ngài nhất định là tổng giám đốc Murphy, xin chào, tôi là tiểu Mục của phòng PR, Lương Yên, có phải cô quen biết với tổng giám đốc không?”Thật lâu, Lương Yên mới quay người lại, kinh ngạc đến mức không khép miệng được, tổng giám đốc thần bí Murphy? Trước đó cô chưa từng đặt hai người này cũng một chỗ.“này, đừng chỉ mê nhìn soái ca, cô nói gì đi!” bầu không khí trở nên cứng ngắt, nhất thời tiểu Mục cũng không biết làm sao? Nhất là gương mặt kia của đại Boss, càng khiến cho anh ta hoảng sợ, tiểu Mục chỉ có thể cầu xin sự giúp đỡ của Lương tiểu Mục hỏi, Lương Yên mới hoàn hồn, thu hồi sự nghi ngờ và kinh ngạc, cười một nụ cười công thức hóa, chuyên nghiệp nhưng rất xa cách “Chào tổng giám đốc Triệu, tôi là Tịch Lương Yên.” Nếu như anh đã muốn hai người trở thành người xa lạ, vậy thì cứ như anh Lương tốt! Người phụ nữ này vậy mà dám đến công ty anh làm!Ánh mắt Triển Mộ Nham lạnh thấu xương, hung hăng nhìn chằm chằm Lương Yên, giống như muốn nuốt Lương Yên vào bụng, Lương Yên cắn chặt môi không chịu cúi đầu, cố chấp nhìn thẳng vào mắt tiểu Mục hỏi, Lương Yên mới hoàn hồn, thu hồi sự nghi ngờ và kinh ngạc, cười một nụ cười công thức hóa, chuyên nghiệp nhưng rất xa cách “Chào tổng giám đốc Triệu, tôi là Tịch Lương Yên.” Nếu như anh đã muốn hai người trở thành người xa lạ, vậy thì cứ như anh Lương tốt! Người phụ nữ này vậy mà dám đến công ty anh làm!Ánh mắt Triển Mộ Nham lạnh thấu xương, hung hăng nhìn chằm chằm Lương Yên, giống như muốn nuốt Lương Yên vào bụng, Lương Yên cắn chặt môi không chịu cúi đầu, cố chấp nhìn thẳng vào mắt anh.

giao dịch không dứt tổng tài đại nhân